Bài viết về tâm linh

Đạo trước mắt ta

Đạo trước mắt ta

Bảo Điền dịch

Có một vị Tăng hỏi Duy Giác thiền sư rằng: Đạo ở đâu?

Thiền sư : Đạo trước trước mắt chúng ta đấy.
Vị Tăng hỏi : Trước mắt sao con chẳng thấy gì?
Thiền sư : Bởi vì cái “tôi” của ông nên không nhìn thấy đạo
Vị tăng hỏi : Thì ra do cái “ tôi” của con mà chẳng thấy được đạo, còn đối với Ngài thì sao?
Thiền sư: Nếu còn sự chấp chặt cái này, cái kia là của “ông” của“tôi”, thì chúng ta càng không thấy đạo là gì đâu.
Vị tăng hỏi: Nếu như dứt trừ ngã chấp cái của “ông” của“ tôi” thì có thể thấy được đạo không ạ?
Thiền sư: Nếu không còn cái của ông của tôi thì còn ai đi tìm cầu cái việc thấy đạo nữa.

Bình: Chấp mê phát sinh từ nhận thức cái này là của “bạn”, của “tôi” , đó là chướng ngại của sự tu hành Giác ngộ. Chấp mê xuất phát từ chỗ “không” và “thấy” mà ra, tất cả đều là nguyên nhân chướng ngại cho hành giả trong cuộc sống gia đình, môi trường làm việc. Việc “không và thấy” ấy chỉ có thể “nhận chân” được từ nơi tự thân mỗi người mà thôi. 
Cũng vậy để hiểu được lẽ đạo, cần phải phải vượt qua sự chấp ngã, vượt qua ranh giới của tâm phân biệt đối xử. Điều đó cần phải có sự dụng công, thực chứng trong mối quan hệ tâm và cảnh ở mỗi cá nhân, không ai giống ai.